Blog thư giãn - Giải trí

Bế tắc đáng sợ của một học sinh xuất sắc

Mỗi lần nghĩ đến tôi thấy rất xấu hổ, thấy mình hèn yếu. Nhưng không hiểu vì sao tôi không thể từ chối những điều quá hấp dẫn mỗi khi ở bên người đàn ông kia...


Người gửi: Myt
Email:
littlegirl_sweetlolipop...@yahoo.com

Tôi là một cô bé khá xinh xắn, học hành chăm chỉ và giỏi giang. Tôi đã có thâm niên 11 năm làm cán bộ lớp và bây giờ tôi còn là bí thư Đoàn trường nữa. Nhưng tôi không tự hào một chút nào về bản thân mình. Tôi không giống như những điều mọi người vẫn thấy và vẫn nghĩ về tôi. Tôi rất xấu hổ vì sự ngu dại của mình...

Năm ấy tôi học hết lớp 8. Tối nào tôi cũng chăm chỉ tới lớp học Tiếng Anh tại một trung tâm cạnh sân bóng 10-10. Và không biết may mắn hay xui xẻo, một hôm tôi bất chợt cảm thấy mệt mỏi và hướng sự tập trung của mình ra ngoài cửa sổ, nơi có mấy anh đang đá bóng thay vì nhìn lên bục giảng. Thế rồi giây phút ấy tôi đã bắt gặp ánh mắt của anh, người con trai ấy...

Anh tên Dũng và hơn tôi 8 tuổi, một thủ môn cao 1m82 có nụ cười rất duyên và cách nói chuyện vô cùng thú vị. Tôi chưa từng yêu một người con trai nào, vốn là con gái học văn hay mơ mộng, tôi hay tin và bị hấp dẫn bởi những tình cảm nảy sinh qua cửa sổ như thế này... Anh đưa tôi vào một thế giới mới lạ, khác hẳn với thế giới mà tôi đang sống. Lần đầu tiên tôi biết đến quán cà phê thay vì hàng trà sữa. Tôi quen dần với những niềm vui được tăng lương tăng thưởng của anh. Tôi cảm thấy như mình bé nhỏ, mình được chở che, một cảm giác rất mới lạ đối với một thủ lĩnh ở trường ở lớp như tôi.

Anh phải đi làm ban ngày nên buổi tối mới rảnh rỗi. Nhưng tôi lại không thể đi chơi được vào buổi tối vì còn bị cha mẹ quản thúc. Vậy là muốn được đi chơi với anh, tôi phải bỏ những buổi học thêm, thậm chí là nghỉ học trên lớp nữa. Thật may là điều đó cũng không ảnh hưởng mấy đến kết quả học tập rất tốt của tôi. Chỉ có điều tôi tự thấy bản thân mình hư đi rất nhiều, lần đầu tiên tôi đã biết trốn học. Ngồi sau xe anh, tôi hồn nhiên kể những câu chuyện ở trường ở lớp. Anh lắng nghe và thỉnh thoảng lại cười phá lên rất vui vẻ. Tôi nhớ lần ấy, anh kéo tay tôi vòng qua bụng mình, tôi rụt rè không dám ôm anh, chưa bao giờ tôi gần gũi một người con trai đến thế... Nhưng rồi cũng lần đầu tiên tôi biết ôm một người đàn ông không phải là bố mình. Tôi trao nụ hôn đầu cho anh, dành những bất ngờ nho nhỏ rất trẻ con cho anh, và có lẽ anh cũng vui khi được là chỗ dựa thật tuyệt của một nữ sinh lớp 9. Và rồi...

"Alô! Anh à" - "Không, anh Dũng không có ở đây!", giọng một người con gái trả lời điện thoại của anh. Tôi hỏi: "Cún à?" ( Cún là tên em gái anh) - "Không, em là bạn gái anh í ạ. Chị có nhắn gì không?"... Tai tôi như ù đi. Tôi không tin đó là sự thật. Tôi vẫn cố an ủi mình đó chỉ là một trò đùa của ai đó bạn anh. Tối hôm ấy, cô bạn gái kia đã gọi điện và nói chuyện với tôi rất lâu. Hai người yêu nhau được một thời gian rồi, trước khi anh ấy gặp tôi. Từ đó tôi và anh không gặp nhau nữa. Tuy có buồn nhưng vì cũng yêu anh chưa lâu nên không khó khăn lắm để tôi có thể quên anh. Mọi chuyện có lẽ chẳng có gì đáng kể nếu như anh không liên lạc với tôi 1 năm sau đó... Khi tôi chuẩn bị vào lớp 10.

Một hôm anh tìm gặp tôi ở cổng trường và nói lời xin lỗi. Anh và chị Nhung đã chia tay. Giờ anh gặp tôi trước hết chỉ mong muốn được làm một anh trai tốt. Nghe anh tâm sự khá chân thành, tôi đồng ý đi chơi với anh hôm đó và một vài lần sau nữa. Một lần đi chơi, anh đã đưa tôi đến Bãi Tre và tìm một nơi vô cùng kín đáo. Ở đó, anh hôn tôi nồng nàn hơn cả trước kia và còn chuyên nghiệp hơn trong việc lần mò khắp cơ thể tôi. Tôi không biết mình đã bị hấp dẫn bởi điều gì... nhưng đó là lần đầu tiên trong đời tôi... Tôi đã dành thứ quý giá nhất của người con gái cho anh.

Nếu như anh yêu thương tôi thì có lẽ tôi sẽ không giận mình, không nuối tiếc. Nhưng sau đó anh rất hạn chế gặp tôi. Tôi tò mò cố gắng tìm hiểu lí do. Tôi lượn qua blog của anh và một số người bạn anh. Thật khủng khiếp, tôi phát hiện ra rằng anh và chị Nhung kia chưa hề chia tay như anh nói, họ đã yêu nhau được hơn 1 năm rồi. Sau đó anh cũng có gọi cho tôi. Tôi từ chối nghe điện thoại không đi chơi cùng anh nữa. Nhưng anh thật đê tiện. Anh nhắn tin nói rằng sẽ kể cho bố mẹ tôi nghe chuyện hôm ở Bãi Tre. Tôi đồng ý gặp anh lần đó vì sợ, không thể để bố mẹ mất đi hình ảnh cô con gái ngoan học giỏi. Và cứ như thế, mỗi tháng 1 lần tôi gặp anh, tại nhà nghỉ, và để làm chuyện đó. Tôi giận bản thân mình kinh khủng. Mỗi lần nghĩ đến tôi thấy rất xấu hổ, thấy mình hèn yếu, thấy không xứng đáng với những điều tốt đẹp mà mọi người vẫn nghĩ về tôi. Nhưng không hiểu vì sao tôi không thể từ chối những điều quá hấp dẫn mỗi khi ở bên người đàn ông kia...

Tôi rất lo lắng khi nghĩ đến việc nếu một ngày ai đó biết những chuyện tôi đã làm. Giờ tôi mới 17 tuổi và đang học lớp 11. Năm sau tôi có cả một kì thi căng thẳng... Tôi phải làm gì để thoát khỏi chuyện này???

Bế tắc đáng sợ của một học sinh xuất sắc Rating: 4.5 Diposkan Oleh: Dailytech